Giữa không khí trang trọng của Đại hội Thi đua yêu nước toàn quốc lần thứ XI, câu chuyện khởi nghiệp của Nguyễn Hữu Nhơn đến từ xã Đức Linh, tỉnh Lâm Đồng đã để lại nhiều xúc động và suy ngẫm. Không phải bằng những con số hào nhoáng hay khẩu hiệu lớn lao, anh chinh phục người nghe bằng hành trình bền bỉ “bỏ phố về quê”, khơi dậy sức sống cho những ao hồ bị lãng quên và mở ra một hướng đi mới cho thanh niên nông thôn.

Sinh ra và lớn lên ở vùng quê thuần nông, Nguyễn Hữu Nhơn sớm thấm thía nhọc nhằn của nghề nông và những năm tháng khó khăn của cha ông. Trưởng thành trong thời bình, anh dần nhận ra “giữ nước” hôm nay không chỉ là bảo vệ biên cương, mà còn là giữ sinh kế cho cộng đồng, giữ người trẻ ở lại quê hương, giữ cho đất đai không bị bỏ hoang. Suy nghĩ ấy thôi thúc anh rời thành phố, nơi có nhiều cơ hội mưu sinh, để trở về mảnh đất mình sinh ra, một quyết định từng bị xem là liều lĩnh.

Trở về quê, thứ Nhơn nhìn thấy nhiều nhất không phải là cơ hội sẵn có, mà là những ao hồ bỏ hoang với nước đục, bèo phủ kín, không ai chăm sóc. Từ ký ức tuổi thơ lội bùn bắt cá, mò ốc, một ý tưởng hình thành, đó là cải tạo ao hồ để nuôi ốc bươu đen, loài thủy sản quen thuộc, dễ tiêu thụ, giá trị dinh dưỡng cao.

Không nhiều vốn, anh Nhơn tự tay làm tất cả, từ vét bùn, đắp bờ, lắp hệ thống nước, tìm hiểu kỹ thuật nuôi. Những ngày lội bùn mưa lạnh, những lần ốc chết hàng loạt vì nguồn nước chưa ổn định… đều trở thành “học phí” cho hành trình lập nghiệp.

Bằng sự kiên trì, anh mở rộng từ một ao nhỏ thành khu nuôi 5 ha, vừa nuôi ốc thương phẩm vừa ươm giống. Không dừng ở sản lượng thô, Nhơn mạnh dạn nâng tầm giá trị bằng các sản phẩm chế biến như chả ốc bươu đen dược liệu kết hợp đông trùng hạ thảo, linh chi, tinh dầu sả chanh; ốc dược liệu được nuôi bằng nấm và bạc hà, tích lũy dược chất tự nhiên. Nhờ đó, giá trị sản phẩm tăng lên rõ rệt, có mặt trên thị trường cao cấp và từng bước xuất khẩu sang Hàn Quốc.

Nhận ra nhu cầu tìm về thiên nhiên của người dân đô thị, Nhơn tiếp tục phát triển mô hình nuôi ốc kết hợp du lịch trải nghiệm. Lối đi ven ao, chòi lá, khu chế biến tại chỗ được hình thành. Du khách được tự tay bắt ốc, nấu ăn cùng người dân, trẻ em trải nghiệm trò chơi đồng quê, người lớn tìm lại ký ức tuổi thơ.

Mô hình nhanh chóng thu hút hàng trăm lượt khách mỗi tháng, kéo theo tiêu thụ nông sản địa phương như rau sạch, cá đồng, nấm dược liệu.

Hiệu quả kinh tế là điều dễ thấy, nhưng giá trị lớn hơn nằm ở tác động xã hội. Trang trại tạo việc làm cho nhiều lao động tại chỗ, phụ nữ tham gia chế biến, thanh niên làm hướng dẫn viên, người lớn tuổi chăm sóc ao nuôi. Quan trọng hơn, mô hình đã làm thay đổi tư duy của không ít bạn trẻ, nông nghiệp nếu làm bài bản, gắn với khoa học, du lịch và thương mại hoàn toàn có thể mang lại thu nhập bền vững.

Tại Đại hội Thi đua yêu nước XI, câu chuyện của Nguyễn Hữu Nhơn không chỉ là một điển hình sản xuất kinh doanh giỏi, mà còn là thông điệp rõ ràng về vai trò của thanh niên trong phát triển đất nước thời bình. “Giữ nước” theo cách của anh Nhơn đang làm là giữ cho làng quê không mất sức sống, giữ cho thanh niên có niềm tin ở lại và làm giàu trên chính mảnh đất mình sinh ra./.